365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả : Guai Wu

Chương 10: Ngày 2 Tháng 1 – Thiên Binh Thiên Tướng

Có lầm hay không?! Lãnh Tử Tình mắt đầy tơ máu, con ngươi gần như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt! Chưa đến sáu giờ mà bọn họ đã đến kêu ăn sáng?! Trời đất ơi! Gia đình này cùng với Lôi gia đúng là muốn… giết người mà!

Nhanh chóng đứng lên, Lãnh Tử Tình suýt chút nữa quên mất đêm qua mình nằm dưới đất ngủ. Bọn họ rốt cuộc là có muốn cho cô sống hay không đây? Đẩy cửa phòng Lôi Tuấn Vũ ra, cô nào có tâm trí để ý bọn họ có đang làm cái gì vận động buổi sáng: “Nhanh lên! Cha mẹ tôi đến đây! Đã tới cửa rồi!” Lãnh Tử Tình ngã chúi xuống, hét to “A!!!”

Một tiếng phụ nữ thét chói tai. Lôi Tuấn Vũ vội dùng chăn che chỗ hai người đang… lại, đôi mắt khát máu phút chốc nhìn về phía Lãnh Tử Tình.

Ôi trời ơi! Lãnh Tử Tình lập tức ngây dại. Bọn họ… Bọn họ thật… rất có thể lực! Sẽ không phải là làm… cả đêm đi? Nhận thấy ánh mắt như muốn giết người của Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười, lướt qua chiếc giường ái muội của họ, đi về phía cửa, giả lả cười nói: “Ngại quá, quấy rầy nhị vị! Tôi đi trước ra ngoài, Tuấn Vũ, anh động tác nhanh lên một chút! Nếu không, có khi cha mẹ tôi sẽ… nhào lên đây mất!”

Quá khẩn trương nên Lãnh Tử Tình không cẩn thận đâm sầm vào cánh cửa, đánh cái rầm, xoa xoa chiếc mũi đau, dưới ánh mắt hỏa thiêu của Lôi Tuấn Vũ, cô vội vàng chạy ra ngoài.

“Shit!” Tiếng chửi của Lôi Tuấn Vũ vang lên phía sau. Xoay người rời khỏi thân thể Kiều Nhi, hứng thú buổi sáng hoàn toàn biến mất.

“Có lầm hay không?! Vũ, không phải là mỗi ngày sẽ đều như vậy chứ? Người phụ nữ này thật đúng là phiền phức!” Kiều Nhi không chịu, xoa ngực Lôi Tuấn Vũ, ánh mắt dụ dỗ phóng tràn ra khỏi tròng mắt.

“Ngoan, cưng! Tân hôn ý mà, dĩ nhiên mấy vị trưởng bối có vẻ coi trọng. Kiên trì thêm mấy ngày nữa thôi! Được rồi, anh ra ngoài trước đã, em ngủ nhiều thêm một chút…” Lôi Tuấn Vũ xuất ra tất cả nhu tình, hôn hai má Kiều Nhi liền xuống giường.

Nếu hắn nhớ không nhầm, vừa xong người phụ nữ kia mới nói với hắn là “động tác nhanh lên một chút” đi? Ý của cô nói là tốc độ của anh quá chậm?! Chết tiệt! Cái biểu tình vô tội của cô sao mà làm anh thấy điên tiết thế không biết!

Lãnh Tử Tình cung kính mở cửa cho lão ba lão mẹ, có chút ngại ngùng mời họ tiến vào. Bộ dáng cô sắm vai vừa đúng, thật giống như đêm qua vừa mới nếm qua trái cấm, một chút ngượng ngùng một chút ngọt ngào. Biểu tình này, ngòi bút của cô không biết đã từng sinh ra cho bao nhiêu nhân vật chính, chỉ là lúc này diễn viên lại là cô thôi!

Mạnh Hân Di lập tức đem bữa sáng còn nóng hôi hổi đang cầm trên tay đặt lên bàn ăn. Kéo con gái lại gần hơn, xoay trái xoay phải, Lãnh Tử Tình nhìn ánh mắt mẹ mà cảm thấy như có ảo giác, giống như Mạnh Hân Di hy vọng sau khi trải qua một đêm, trong bụng cô đã xuất hiện một tiểu sinh mệnh rồi! Cái loại cảm giác trần trụi này khiến cô không kìm nổi muốn cười phá lên.

“Tình Nhi, Tuấn Vũ đâu? Vẫn còn chưa thức dậy à?” Mạnh Hân Di ái muội hỏi.

“Dạ, mẹ, Tuấn Vũ anh ấy vừa mới dậy, vẫn đang thay quần áo, sẽ ra ngay thôi.” Đang nói, cô liền nhìn lên Lôi Tuấn Vũ đang từ trên lầu đi xuống, vừa đi vừa nhiệt tình tiếp đón: “Ba, mẹ, hai người đến chơi!”

Chột dạ hướng hắn ngại ngùng cười cười, cô thoáng đỏ bừng mặt. Hai ông bà Lãnh Huyền Thiên và Mạnh Hân Di cùng nhìn thấy, không khỏi nhếch khóe miệng…

Nguồn: Sưu tầm

Like Us on Facebook:
X