365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả : Guai Wu

Chương 8: Ngày 2 Tháng 1 – Mệt Mỏi Ứng Phó

Trời ạ! Về sau không phải sẽ mỗi ngày đều như vậy đi?! Chết mất! 365 ngày này mới qua được có một ngày, cô như thế nào chợt cảm thấy lạnh cả người… Hai giờ sáng. Chết tiệt! Lúc này đáng ra là thời gian bảo dưỡng nhan sắc, là lúc kinh mạch cơ thể lưu chuyển, vận hành đến tim, gan. Cô từ trước đến giờ đều luôn luôn không bỏ lỡ thời gian này, nếu không có việc gì bận rộn sẽ đúng 11 giờ đi ngủ, chuyện lớn gì cũng sẽ không phải vào giờ lên giường thế này! Chết tiệt 365 ngày tới đây, thật đúng là xui xẻo!

Trên giường Lôi Tuấn Vũ vẫn còn một cơ thể phụ nữ ở trần đang nằm dài, không chút mảy may thèm để ý đến sự có mặt của Lãnh Tử Tình. Cô nàng chậm rãi xuống giường, nhăn nhó dán lên người Lôi Tuấn Vũ, nũng nịu nói: “Vũ, phải mất bao lâu thế?”

Lôi Tuấn Vũ thân mình hơi khựng lại, cười gian tà: “Ngoan, rất nhanh! Chịu khó sang phòng bên một chút…”

Kiều Nhi lắc lắc thân mình, uốn éo đi ra, xông vào phòng của Lãnh Tử Tình. Lãnh Tử Tình nhìn bóng dáng cô ta, lập tức trong lòng bỗng trào lên cảm giác chán ghét. Làm sao có thể như vậy?! Trời ạ! Vấn đề này cô có chút bảo thủ, nhưng thực sự là ưa sạch sẽ. Phòng của cô, giường của cô, không thể để lây dính với người phụ nữ như vậy.

Lôi Tuấn Vũ cúi nhìn đồng hồ, vội vã kéo tay Lãnh Tử Tình đi nhanh về phía cửa, đi ra ngoài. Quả nhiên, lão ba lão mẹ ở dưới lầu nghe được tiếng mở cửa, ánh mắt đồng loạt chiếu về phía bọn họ. Ánh mắt đi từ nhạy bén đến nhu hòa, sau nữa là hiểu ý. Lãnh Tử Tình không được tự nhiên kéo lại chiếc áo ngủ thoải mái, bảo thủ trên người mình, tên Lôi Tuấn Vũ chết tiệt, không chỉ kéo cô vẫn còn mặc đồ ngủ xuống lầu, chính hắn còn… còn để mình trần! Thật là! Cố tình ra vẻ ái muội cũng không cần phải khoa trương như vậy chứ! Dù thế nào con dâu gặp bố mẹ chồng cũng nên dè dặt đi một chút! Cũng may, vì đề phòng Lôi Tuấn Vũ nửa đêm nổi thú tính, cô chọn áo ngủ vẫn thật bảo thủ, những chỗ nên lộ thì một chút cũng không lộ, mà những chỗ không nên lộ thì ngay cả bóng dáng cũng đều nhìn không thấy.

Đi xuống lầu, Lãnh Tử Tình lễ phép chào hỏi, còn có chút không được tự nhiên, dù sao bộ dáng của bọn họ rất… “Ai nha, Tuấn Vũ, sao con lại gọi cả Tử Tình dậy làm gì?! Đã trễ thế này! Thật là!” Tiêu Duệ quở trách nói, chạy nhanh qua kéo Lãnh Tử Tình ngồi xuống.

Lôi Tuấn Vũ không khỏi trợn trắng mắt, lão mẹ này thật đúng là, nói dối không chớp mắt! Không phải là vừa mới bà ầm ĩ đòi gặp Lãnh Tử Tình, kêu là muốn xem một chút con dâu tốt của mình có khỏe không, có phải hay không đang đùa giỡn bọn họ, hơn nữa, lại còn đúng rạng sáng đến kiểm tra! Là rạng sáng đấy! Loại chuyện này đúng là chỉ có lão cha lão mẹ này có khả năng nghĩ ra! Thật sự là…

Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười, nói: “Có gì đâu ạ! Mẹ đã tới, con làm sao lại có thể không xuống trò chuyện với mẹ được? Thật ngại quá, vừa nãy con ngủ say quá ạ.”

Tiêu Duệ ha ha cười, ánh mắt vô cùng ái muội, vụng trộm ghé tai Lãnh Tử Tình nói: “Con của mẹ có phải hay không rất lợi hại nha?”

Lãnh Tử Tình sửng sốt, cố gắng lấy lại tinh thần, bà? Bà…? Trời đất! Người mẹ này thật đúng là… Phút chốc đỏ mặt, đây là cái chuyện gì chứ! Xấu hổ liếc mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ. Cô thật sự là oan uổng mà! Nhưng mà, chính mình lại không thể nói.

Tiêu Duệ cười đến toe toét, quay sang lão chồng, Lôi Đình nói: “Tốt lắm, tốt lắm! Đừng làm phiền bọn trẻ nghỉ ngơi nữa! Ông này, chúng ta nhanh một chút trở về đi!” Sau đó, lại nói với Lãnh Tử Tình: “Tử Tình à, nếu muốn ăn cái gì thì gọi điện cho mẹ, mẹ sẽ nấu cho con ăn!”

Lãnh Tử Tình rớt cả mồ hôi, cười ngây ngô đáp lời…

Nguồn: Sưu tầm

Like Us on Facebook:
X